Chủ Nhật, 16 tháng 6, 2013

HÀ NỘI TIẾU LÂM TRUYỀN KỲ (Kì 8 đến 10)

Vũ Duy Chu
(Sưu tầm và sáng tác)


VẸO CỘT SỐNG

Tẹt bị đau lưng quá phải tìm đến phòng khám bệnh. Ông bác sĩ kéo lưng áo Tẹt lên đến cổ, đặt ống nghe lên ngực, tay vuốt dọc sống lưng Tẹt, ấn ấn, day day. Đột nhiên ông bảo:
- Cậu là sinh viên mới lên học năm thứ 4 phải không?
- Đúng ạ! Sao bác sĩ biết?
- Năm thứ 3 lưng cậu thỉnh thoảng mới đau. Năm nay đau nhiều hơn, đúng không. Cậu nằm ngửa ít đau, nằm sấp đau dữ, đúng không?
- Trời, bác sĩ nói như thánh. Chắc bác sĩ học ở Mỹ về phải không ạ?

- Cái giường cậu nằm có 5 thanh đỡ giát, giờ còn 3. Tấm giát giường 11 thanh giờ còn 5, đúng không?
- Không thể tin được. Bác sĩ vừa là thiên tài, vừa là phù thủy, vừa là ma xó. Bác sĩ nói không trật đi đâu một tí tị tì ti nào. Sao lại có người giỏi quá trời quá đất vậy trời!
- Cái cột sống cậu bị vẹo theo cái cách sàng qua sàng lại hai bên sườn. Đó là do cái giát giường của cậu thưa quá. Những thanh giát còn lại yếu xìu nên cơ thể cậu cứ đu đưa, trồi lên trụt xuống. Rồi có lúc cậu phải nằm co quắp, đúng không? Sự lệch trọng lực cơ thể liên tục tác dụng lên cột sống. Sống lưng cậu còn bị nhấp nhô kiểu hình sin. Có đoạn sống lưng ưỡn ra phía bụng, có đoạn gồ lên như bướu lạc đà…
- Bác sĩ ơi, em chết mất. Bác sĩ cứu em, cứu em với…Hu…hu…hu…
- Cậu bình tĩnh, vẫn còn nhiều nước để tát. Trước mắt, cậu phải lắp đủ các thanh đỡ giát và thanh giát giường, không được thiếu một thanh nào hết. Phải nhớ kỹ là thà chết đói thì thôi chứ nhất quyết không được chẻ chúng ra làm củi nấu mì sợi xì xụp, rõ chưa? Cậu hãy nằm trên cái giường đầy đủ tử tế như thế liên tục 3 tháng cho tôi, sau đó lại đây tái khám. Chưa cần thuốc men gì vội.
- Dạ…bác sĩ…em…
- Cậu về đi!
- Em…em muốn…hỏi…
- Không hỏi hiếc gì nữa. Tôi đâu phải thần thánh, phù thủy. Tôi nói cho cậu rõ, một nghìn thằng sinh viên nằm giường gỗ thì một nghìn lẻ một thằng chẻ giát giường ra làm củi nấu nướng. Và bằng ấy thằng bị vẹo cột sống, trong đó có tôi. Tôi không may mắn như cậu nên cột sống tôi tới giờ còn vẹo ngoeo ngoeo, giống chữ S đây này. Cậu nhìn lưng tôi đi, thấy rõ chưa? Về đi!




RÁY TAI VÀ RÁC TAI

Hai ông bạn một Tây, một Việt Nam nói chuyện với nhau.
- Người Việt chúng mày nói rác tai nghĩa là trong tai có rác à?
- Ok, trong tai có rác!
- Rác tai có giống ráy tai không?
- No, khác hoàn toàn. Ráy tai tốt cho tai. Rác tai xấu cho tai. 
- Mày nói rõ hơn đi!
- Ráy tai do các tuyến nhỏ li ti trong tai tiết ra chất nhờn có tính kháng khuẩn để tự bôi trơn. Chất nhờn này giữ lại các tế bào da trong tai đã lão hóa bị bong ra, tạo thành ráy. Ráy tai bảo vệ tai… Còn rác tai, nó là thứ rác… vô hình… nhưng lại làm cho tai có cảm giác rất khó…diễn tả… À, đúng rồi cảm giác rất…tổn thương…rất xúc phạm... Tai nhiều rác người mệt mỏi lắm, nặng có thể bị stress ấy chứ… 
- Tao vẫn chưa hiểu.
- Đấy, mày thấy chưa, dễ gì hiểu được sự sâu sắc thâm thúy của ngôn ngữ đời sống chúng tao. Thứ ngôn ngữ thâm thúy sâu sắc chỉ có thể tồn tại và phát triển bền vững trên cái nền vật chất dồi dào, sung mãn. Phải thường xuyên sang Việt Nam thì mày sẽ thấy Việt Nam mới là điểm đến lý tưởng của du khách thế giới ở thế kỉ 21 này. Một đất nước rừng vàng biển bạc, than đá và boxite nhiều không kể xiết, nhìn đâu cũng danh lam thắng cảnh, môi trường xanh sạch đẹp. Đất nước của giao thông hiện đại, an toàn, tiện lợi. Nay mai lại có hàng nghìn km đường sắt siêu cao tốc, du khách tha hồ vun vút. Mày ra phố mà coi đi, tất cả hàng hóa Việt Nam tự sản xuất. Hàng hóa chúng tao đánh bạt hàng Trung Quốc ở mọi quốc gia, do mẫu mã đẹp, đa dạng, chất lượng cao và rất rẻ. Những người bán hàng từ cửa hiệu sang trọng đến những người bán hàng rong tháp tùng du khách không bao giờ nói thách, món nào cũng giảm giá. Trình độ dân trí chúng tao cao. Số tiến sĩ, giáo sư tính theo đầu người cao nhất nhì thế giới. Hiện nay nước tao có gần 200 trường đại học tiên tiến, thu hút cả chục ngàn sinh viên Âu Mỹ theo học mỗi năm. Số trường đại học tính theo đầu người chúng tao cũng lại cao nhất thế giới. Chúng tao sẽ xuất khẩu chất xám ra toàn cầu. Rồi sẽ có nhiều người đạt giải Fields, họ trẻ hơn giáo sư Ngô Bảo Châu cả chục tuổi đời ấy chứ. Đến năm 2025 thu nhập bình quân đầu người Việt Nam sẽ là 150.000USD/năm. Tất cả dân chúng tao mỗi người sẽ có một ô tô sang trọng, giá hàng 100.000USD mỗi chiếc. Mọi người sẽ vứt hết xe máy, kể cả SH, PCX, Air Blade, Piagio vào bãi phế liệu….
- Trời ơi trời, mày im ngay cái miệng lại cho tao nhờ được không? Nổ như lựu đạn, phét lác, nhức đầu, ngứa hết cả lỗ tai. Giờ thì tao biết rác tai là gì rồi, mày khỏi giải thích đi. 
Mẹ kiếp, đ… thể nào mê được!




NHỮNG CỤC GẠCH Ở VIỆT NAM

Lại hai thằng bạn, một Việt, một Tây tâm sự:
- Người Sài Gòn hay để một viên gạch có lỗ trên vỉa hè. Ở cái lỗ viên gạch có cắm một tờ giấy cuộn loe miệng. Đó là cái gì thế?
- À, hãng Shell dùng vỏ sò làm biểu tượng xăng dầu của họ. Những người bán lẻ xăng dầu của chúng tao dùng viên gạch làm biểu tượng. Cái tờ giấy cuộn loe miệng là tượng trưng cho cái phễu. Xe máy mày hết xăng, tấp vô chỗ viên gạch, có xăng liền.
- Thế tại sao họ không vẽ cái vỏ sò cắm ở đấy cho dễ hiểu?
- Í, đâu được. Mày biết không, Tổ chức Các nước xuất khẩu dầu mỏ thế giới và các Tập đoàn Dầu khí đa quốc gia đã bầu chủ nhân những cục gạch này ở Việt Nam là những người bán lẻ xăng dầu giỏi nhất mọi thời đại từ lâu lắm rồi. Vì thế, nếu chỉ vẽ mỗi cái vỏ sò biểu tượng của hãng Shell, các hãng khác kiện cho chết toi. Mà vẽ biểu tượng của hết mọi hãng, để đâu cho hết. Để cục gạch vừa đơn giản, vừa chả hãng nào thắc mắc gì được.
- Ôi, quá tuyệt vời! Thế còn ở các cửa hàng ở Hà Nội, tao thấy người ta mua gạo, mua thực phẩm đứng xếp hàng cùng với những cục gạch dưới chân. Tại sao thế?
- Ô, mày đừng nhầm lẫn. Tầm ảnh hưởng cuộc sống xã hội của hai cục gạch khác hẳn nhau. Cục gạch ở Hà Nội có tư cách pháp nhân đàng hoàng đấy. Cục gạch là đại diện hợp pháp cho một người xếp hàng mua hàng, để người ấy có thể ra khỏi hàng nghỉ ngơi hoặc đi tiểu chẳng hạn. Chả ai có thể đứng hàng giờ, hàng nửa ngày chờ đến lượt mua vài lạng thịt lợn. Người phía sau cục gạch chỉ có quyền lấy chân đẩy cục gạch ấy theo chiều tiến dần đến quầy bán hàng. Không ai dám bước lên phía trước cục gạch ấy hoặc vứt bỏ nó đâu. Đừng có mà dỡn chơi!
Thằng bạn Tây bảo:
- Ừ, ừ, mày nói đúng đấy. Thảo nào ở Sài Gòn tao thấy mấy ông công an đi lượm cả chục cục gạch cắm giấy cuộn loe ở vỉa hè. Chắc là họ chuyển nó sang con đường khác thuận tiện hơn. Nhưng ở các cửa hàng rau quả, gạo thóc, thịt cá Hà Nội các ông công an không dám rớ tới cục nào cả. 
- Chính xác!
- Nè, tao còn ở Việt Nam lâu lắm, có khi lấy vợ Việt Nam nữa. Mày có thể mua giúp cho tao mấy cục gạch có tư cách pháp nhân được không? 
Sài Gòn,19. 9.2011



CHUYỂN GIAO TÀI SẢN

Anh tốt nghiệp đại học đã đi làm, bèn bàn giao tài sản sinh viên của mình cho thằng em ruột mới nhập học.
- Này chú, đây là cái dây mai-xo Liên Xô dùng nấu nước uống. Nhưng chú không nên nấu vào giờ cao điểm. Khi nấu, phải canh chừng mấy gã thanh niên cờ đỏ và bảo vệ nhà trường đi kiểm tra. Họ tóm được là chú toi đấy.
- Em nhớ rồi.
- Đây là cái thìa. Cái chuôi thìa bẻ gập lại thế này là để gài vào túi áo ngực cho tiện. Hết giờ học phi thẳng xuống bếp ăn mà xúc. Sinh viên ăn cơm không cần đũa bát đâu.
- Đây là lọ thuốc mỡ DEP – khắc tinh của tất cả các chủng loại ghẻ. Chú cười gì? Đã là sinh viên thì không nên xấu hổ vì mình bị ghẻ. Hãy đợi đấy, rồi chú sẽ biết thế nào là ghẻ kí túc xá. 
- Còn đây là hai cái áo may-ô ba lỗ dệt kim Đông Xuân mới cứng cựa. Anh phải cậy cục, nhờ vả mới mua được cho chú đấy.
Chia tay nhau chưa tròn tháng, anh nhận được bưu phẩm em gửi. Hồi hộp. Mở bưu phẩm ra thấy lá thư em viết:
Anh kính mến! Em mới vào trường, mấy anh học khóa trên đã khuyến cáo em:
Một yêu anh có may-ô
Hai yêu anh có cá khô ăn dần…
Anh ạ, em không muốn bị yêu sớm, học hành chẳng ra gì, bố mẹ buồn. Vì thế, em gửi anh giữ hộ em hai cái áo may-ô anh đã cho em bữa trước. Khi nào ra trường em lấy nhá.
Em của anh.




CÁI GÌ THẾ? 

Chiều tà, một ông Tây đang đi dạo phố Sài Gòn chợt giật mình vì tiếng reo hò ầm ĩ của dân chúng hai bên đường. Ông hỏi người phiên dịch: 
- Cái gì thế?
- À, có điện.
- Có điện là sao?
- Là từ sáng sớm tới giờ điện bị cúp, giờ có điện sáng, người ta mừng quá nên reo hò.
Đột nhiên điện lại bị cúp cái rụp. Lại tối om. Lại tiếng reo hò.
- Cái gì thế?
- À, lại cúp điện.
- Cúp điện sao lại reo hò?
- À, người ta reo hò vì biết chắc thế nào cũng lại có điện.




NỖI BUỒN SÂU SẮC NHẤT

Cô giáo ra đề văn lớp 10: ”Hãy nói về nỗi buồn sâu sắc nhất mà em đã trải nghiệm”.
Hôm nay trả bài cho trò, giọng cô vẫn chưa hết xúc động:
- Mời các trò nghe cô đọc bài văn của trò Tèo nhé:
“Mẹ em xếp hàng mua gạo ở Cửa hàng lương thực Khu tập thể Vân Hồ. Do sơ ý, mẹ em đánh mất sổ. Mẹ đã báo mấy chú công an nhưng vẫn chưa tìm thấy. Mẹ bỏ nhà đi tìm sổ ba ngày nay chưa về. Bà em thì trùm chăn nằm thở dài. Bố em đi làm về là ngồi ở cửa sổ nhìn ra đường, vẻ mặt thẫn thờ, hút thuốc lào vặt liên tục. Con chó nhà em mắt đầy ghèn, nằm im lìm trước cửa, còn con mèo thì bỏ nhà đi mất. Em buồn quá cô ơi. Em biết tìm mẹ nơi đâu. Đã hai sáng nay em phải ăn chịu bánh rán của bác Tít quán nước chè cạnh nhà. Mỗi sáng em chỉ dám ăn một bánh bằng quả bóng bàn rồi đi học. Em đói quá cô ạ. Em không muốn viết tiếp nữa”.
Nước mắt rân rấn, giọng cô giáo trìu mến:
- Cô hỏi các trò, nỗi buồn này của trò Tèo xứng đáng mấy điểm?
- Thưa cô điểm 10 ạ!
- Tại sao được điểm 10?
- Vì nỗi buồn của bạn Tèo quá sâu sắc ạ!
- Tại sao lại quá sâu sắc hả các trò?
Tất cả lớp đồng thanh:
- Thưa cô, quá sâu sắc là bởi ai mất của cải gì quý báu người ta đều bảo mặt họ nghệt ra như người mất sổ gạo ạ!
Sài Gòn, 24. 9.2011


GIẢI THÍCH


Một bà ở quê lần đầu ra Thủ đô thăm con học đại học. Bà hỏi con:
- Sao điện ở đây như con đom đóm đực vậy hả con?
- À, người ta phải cho chúng con quen dần với ánh sáng điện, từ mức như đom đóm đực rồi mới hơn đom đóm đực chứ mẹ. Con ở quê dùng đèn dầu tù mù quen mắt, giờ tự nhiên bật cái tạch, điện sáng lóa lên thì có khác gì nhìn mặt trời giữa trưa nắng, hại mắt chết. 
- Tại sao vòi nước máy ở đây chảy ri rỉ, ri rỉ thế hả con?
- À, sinh viên suốt ngày sạch sẽ, có làm ruộng bùn đất bê bết khắp người như mẹ ở quê đâu mà cần cả ao nước rửa ráy hở mẹ. Chỉ đánh răng, rửa mặt, lau người qua loa ấy mà. Mai mốt tới mùa hè nóng nực, người ta lắp vòi nước bằng cổ tay ấy chứ, tha hồ tắm táp bì bũm.
- Này, sao bữa nào chúng mày cũng ăn cái hạt bo bo nấu còn nguyên vỏ là sao hả con? 
- À, đợt này ông Hiệu trưởng bồi dưỡng Vitamine B1 cho toàn trường, nên nhà bếp cho ăn hạt bo bo nấu cả vỏ chừng nửa tháng. Thiếu Vitamine B1 là bị phù thũng liền đấy mẹ ạ. 
Bà bảo:
- Ồ, thảo nào lúc chiều xuống khu tập thể giáo viên dưới kia, mẹ thấy các cô giáo cũng bồi dưỡng cho cả mấy con lợn nữa. Cả một máng đầy vặp toàn Vitamine B1 thôi con ạ.



MỘT NGÀN ĐIỂM KHÔNG


- Bố ơi, mấy thằng lớp con nó bảo anh Lê Văn Tám là con chú con bác với ông Lê Lợi có đúng không? Ông Lê Lợi chết năm nào hả bố?
- Tự nhiên mày hỏi ngang xương thế, làm sao tao nghĩ kịp. Tao có nghe nói về ông Lê Lợi này từ lâu lắm rồi. Mấy cái ông lê lê, táo táo này ông nào cũng giỏi có hạng luôn đấy. Hồi tao học cái khóa chính trị trên thành phố, mấy ông thày tao giảng về ông Lê Nin cả năm mà vẫn không hết ông ấy.
- Ông Lê Lợi đứng ngay trước cửa nhà mình, bố không thấy à?
- Đâu?
- Cái bảng tên đường Lê Lợi đây này. Đường Lê Lợi là đường nhà mình đây này.
- Chết, chết! Tao lu bu lú lẫn hết thật rồi sao bay ơi!
- Trời ơi là trời, bố nào con nấy, học hành làm chi cho tốn cơm tốn tiền tôi. Thảo nào những người như chúng tôi không bao giờ mở mắt ngẩng mặt lên được là đúng rồi. Nhục ơi là nhục. 
- Này, bà xúc phạm bố con tôi vừa phải thôi nhé. Bà nói ai nhục? Ông Lê Lợi có phải là bố tôi đâu mà tôi phải nhớ vanh vách cả ngày giỗ ông ấy, hả? Người ta thi đại học một ngàn điểm không môn sử kia kìa. Ông Bộ trưởng Bộ Giáo dục nói một ngàn điểm không môn sử là bình thường kia kìa. Bà giỏi thì mách ông ấy đi, rằng ông ơi nhà tôi góp thêm cho ông 2 điểm không môn sử nữa đây này. Ông ấy lại chả nói một ngàn lẻ hai điểm không môn sử là bình thường cho bà coi. Chuyện vặt mà cũng làm toáng lên. Chỉ được cái mồm loa mép giải. Híc…híc…
- Thế à, thế à, thật thế à? Một ngàn điểm không môn lịch sử à? Ông Bộ trưởng Bộ Giáo dục nói một ngàn điểm không môn sử là bình thường à? Sao bố con nhà ông không nói sớm cho tôi mừng. Đây, tôi tự vả vào cái mồm loa của tôi ba cái đây này. Khổ, thế mà tôi lại cứ nghĩ môn lịch sử quan trọng lắm cơ chứ. Thế thì sắp bỏ môn lịch sử đến nơi rồi hả ông?
Hí…hí…hí…



CAY ĐẮNG

Hai bà sồn sồn đợi con tan học ở cổng trường tiểu học trò chuyện với nhau.
- Ới chị ơi, số em may lắm nhá. Năm ngoái thằng cu nhà em học trường B, học kém lắm. Mỗi lần họp phụ huynh cô giáo phàn nàn kết quả học tập của con, em ngượng muốn chết. Thế mà từ khi xin cho cháu chuyển sang học trường này em chỉ thích đi họp phụ huynh thôi. Các cô giáo dạy thêm cho cháu cô nào cũng quí cháu lắm. Thế là môn nào cháu cũng học giỏi chị ạ.
- Chị mừng cho em và cháu. Còn chị thì chán lắm em ạ. Cả lớp thằng cu nhà chị 45 đứa thì 44 đứa đạt danh hiệu học sinh xuất sắc, còn trật khấc mỗi thằng con mình chỉ đạt học sinh tiên tiến. Em bảo thế có cay đắng không cơ chứ?

Sài Gòn, 29. 9.2011

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

nhận xét: